'Nếu bạn có thể học lái xe được thì bạn cũng có thể học để hạnh phúc được,' Matthieu Ricard, người được các nhà khoa học cho là hạnh phúc nhất trên trái đất.

‘Mọi thứ đều thuộc về chính chúng, chẳng thuộc về ai cả,’ Osho, Ngón tay Chỉ trăng

Tình yêu không phải là đối nghịch của thù hận. Tình yêu là cái toàn thể, và do vậy, nó không có cái đối nghịch!

‘Cuộc sống không chấp nhận đòi hỏi của bất kỳ ai về nó và cứ tiếp tục trôi đi mỗi khoảnh khắc’ Osho, Ngón tay Chỉ trăng

'Bản chất của bạn là hạnh phúc. Ham muốn điều đó chẳng có gì là sai. Sai lầm là ở chỗ đi tìm hạnh phúc ở bên ngoài trong khi nó ở bên trong,' Ramana Maharshi — 'Happiness is your nature. It is not wrong to desire it. What is wrong is seeking it outside when it is inside.' Ramana Maharshi —

'Không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh trong tâm hồn! —

Showing posts with label osho. Show all posts
Showing posts with label osho. Show all posts

Tuesday, June 3, 2014

Lắng nghe: không dễ


Lắng nghe không có nghĩa chỉ là nghe đơn thuần. Tất cả chúng
ta đều có thể nghe, có tai là đủ để nghe được. Nghe là hiện
tượng cơ giới. Có âm thanh, nó lọt vào tai bạn và bạn nghe
thấy nó. Nhưng lắng nghe không chỉ là điều này. Lắng nghe
nghĩa là nó đã không chỉ được nghe bằng tai, rung động này
đã thấm vào tâm thức sâu bên trong bạn. Cố hiểu điều này
một chút.
Bạn đang đi dọc con đường, nhà của bạn đang bốc cháy
và bạn chạy về phía nó. Người nào đó đi ngang qua đường
lên tiếng chào bạn. Tai bạn sẽ nghe thấy lời đó nhưng bạn sẽ
không nghe. Hôm sau bạn sẽ không có khả năng ngay cả nhớ
được rằng ai đó đã chào bạn trên đường. Khi nhà bạn đang bị
cháy, nếu ai đó đang hát trên đường, tai bạn sẽ nghe nhưng
bạn không nghe.
Nghe bằng tai không phải là bạn lắng nghe. Không
nhất thiết là nếu tai bạn nghe, bạn cũng lắng nghe. Tai là cần
cho việc nghe nhưng chưa  đủ; cái gì  đó thêm nữa là  được
cần tới bên trong. Khi nhà bạn bị cháy, bạn không nghe thấy lời chào.
Tại sao? Cơ chế của tai bạn  không thay đổi nhưng sự chú ý tới tai đã
bị phá vỡ từ bên trong.

Bạn chú ý tới nhà đang cháy. Tai đang nghe, nhưng cây cầu
của chú ý cần để đưa nội dung lên ý thức bị mất, cây cầu đó
đã bị loại bỏ. Nó đang được dùng cho ngôi nhà bị cháy. Cho
nên tai có khả năng nghe nhưng bạn không nghe. Mỗi liên hệ, cây cầu
chú ý giữa bạn và tai, bị gẫy.
 

Lắng nghe nghĩa là cả bạn và tai bạn đều hiện diện, được
nối - thế thì việc lắng nghe xảy ra. Đó là vấn đề khó khăn.
Tạo ra liên hệ với tai là vấn đề của nỗ lực tâm linh.  
Lắng nghe có nghĩa là khi bạn nghe, toàn bộ ý thức của
bạn trở thành việc nghe; chỉ có việc nghe còn lại, không có
cái gì khác nữa. Không suy nghĩ nào thoáng qua bên trong,
bởi vì nếu có ý nghĩ thoáng qua bên trong bạn, chú ý của bạn
bị phân tán vào trong việc suy nghĩ và rời bỏ tai.

Chú ý là  điều rất tinh tế và nhạy cảm. Chỉ thoáng suy
nghĩ vương vấn bên trong là chú ý đi sang nó. Bạn đang lắng
nghe tôi và một con kiến cắn chân bạn - không cần đến việc
nhà bạn bị cháy - thế thì trong một khoảng thời gian bạn trở
nên nhận biết về con kiến cắn, việc lắng nghe của bạn bị mất.
Việc nghe của bạn vẫn tiếp tục nhưng chú ý đã bị phân tán.
Vấn đề khác với chú ý là ở chỗ nó không thể đồng thời ở
trên hai điều một lúc, nó bao giờ cũng chỉ trên một đối tượng
mỗi lúc. Khi nó chuyển sang đối tượng kia, lập tức nó bị bỏ
khỏi đối tượng đầu. Nó có thể nhảy từ sự vật nọ sang sự vật
kia - và đấy chính là điều chúng ta vẫn làm. Kiến cắn chân,
chú ý chuyển ngay xuống đó; chú ý trở lại và bạn lắng nghe.
Bạn cảm thấy ngứa, chú ý của bạn nhảy tới nó; sau  đó nó
quay lại với việc nghe lần nữa. Cho nên có lỗ hổng trong
việc lắng nghe khi  chú ý chuyển đi  đâu  đó khác, và do  đó
không mấy sáng tỏ trong nghĩa có thể được thấy từ điều bạn
nghe vì nhiều thứ đã bị mất. Nhiều lần nghĩa được bạn suy
diễn ra theo ý riêng của mình, bởi vì nhiều thứ đã bị mất; và
điều bạn kết luận sau khi lấp vào lỗ hổng đó hoàn toàn là của
riêng bạn.

 

Bạn nghe, nhưng giữa chừng nghe, khi chú ý của bạn dời
đi, ai sẽ lấp vào không gian trống rỗng này? Bạn sẽ làm điều
đó. Tâm trí bạn, kí  ức bạn, thông tin của bạn, tri thức của
bạn, kinh nghiệm của bạn sẽ tràn vào những lỗ hổng đó. Và
bạn sẽ là người sáng tạo ra hình dạng cuối cùng, điều không
phải là điều đã được nói. Người nói điều đó tận cội
nguồn không chịu trách nhiệm về nó.
Lắng nghe nghĩa là tâm thức dịch chuyển về ngay tai,
không suy nghĩ, không lí trí hay tranh cãi bên trong. Điều
này không có nghĩa là bạn chấp nhận mọi thứ được nói mà
không hiểu. Nhưng chấp nhận không có vai trò gì trong quá
trình lắng nghe cả. Lắng nghe ngụ ý chỉ là lắng nghe thôi;
chấp nhận hay không chấp nhận là vấn đề về sau - không cần
phải vội vàng.

Chúng ta đang làm gì? Chúng ta đang nghe và đồng thời
chúng ta cứ chấp nhận hay bác bỏ. Đầu chúng ta tiếp tục gật
đồng ý hay lắc không đồng ý. Người ta cứ nói, 'Đúng, điều
ấy hoàn toàn đúng." Ai đó khác nói, "Không, điều ấy không
hấp dẫn tôi." Bản thân họ không nhận biết về sự gật đầu liên
tục này và quá trình tâm trí liên tục, nhưng tôi có thể quan
sát được nó.
Điều đó nghĩa là khi tôi nói điều gì đó, trong khi nghe nó
bạn cũng cứ quyết  định về nó  ở bên trong. Trong lúc bạn
đang quyết định, việc lắng nghe bị lỡ. Bản thân bạn không
nhận biết được rằng đầu bạn đã gật, nhưng bên trong bạn đã
đồng ý với cái gì đó, do đó có gật đầu. Khi tôi nói điều gì đó
không hấp dẫn bạn, đầu bạn cứ lắc phủ nhận, "Không, điều
ấy không hấp dẫn tôi." Đấy không phải là chuyển động của
đầu bạn, đấy là chú ý bên trong của bạn di chuyển. Chính bởi
vì chú ý di chuyển mà  đầu cũng di chuyển theo. Trong
chuyển dịch nhỏ bé đó mà việc lắng nghe của bạn bị mất.
Khi người ta nói rằng bạn không nên nghĩ trong khi lắng
nghe, điều đó không có nghĩa là bạn chấp nhận mọi thứ một
cách mù quáng. Không, tại điểm này không có vấn đề chấp
nhận hay bác bỏ, tại điểm này người ta chỉ phải lắng nghe
cho rõ điều đã được nói ra. Bạn phải lắng nghe đích xác điều
đã được nói; chỉ sau đó bạn sẽ có khả năng quyết định liệu
nên chấp nhận hay bác bỏ. 

Đem quá trình chấp nhận hay bác bỏ vào trong việc nghe
là bỏ lỡ việc lắng nghe. Nghe nghĩa là chỉ nghe thôi.
Ngay bây giờ chúng ta  đang lắng nghe. Ngay bây giờ
chúng ta sẽ không cứ suy nghĩ đồng thời nữa. Tâm trí không
thể làm hai việc một lúc; hoặc bạn nghe hoặc bạn nghĩ.
Những người nghĩ không có khả năng lắng nghe, còn những
người lắng nghe không có cách nào nghĩ đồng thời. Nhưng
chẳng vội vàng gì - suy nghĩ có thể được thực hiện muộn về
sau. Điều phải và đúng là trước hết người ta lắng nghe thế rồi
người ta nghĩ... bởi vì bạn sẽ nghĩ về cái gì? Nếu bạn không
nghe đúng, hay nếu bạn đã thêm cái gì đó của riêng bạn vào
điều bạn nghe, hay nếu có lỗ hổng trong điều bạn vừa nghe,
bạn sẽ nghĩ về cái gì? Bất kì điều gì bạn nghĩ, nó không có
giá trị. Nếu cái gì đó không được nghe đúng, việc suy nghĩ
về nó là vô tích sự.



Trích từ sách Ngón tay Chỉ trăng

Listening does not mean mere hearing. We can all hear, to have ears is enough for hearing. Hearing is a mechanical phenomenon. There was a sound, it fell on your ears and you heard it. But listening is not just this. Listening means that it has not been heard only by the ears, the vibrations have penetrated to the consciousness deep within you. Try to understand this a little.
You are going along a road, your house is on fire and you are running towards it. Somebody passing by on the road greets you. Your ears will hear it but you will not. The next day you will not be able to even recall that somebody greeted you on the road. When your house is on fire, if somebody is singing on the road your ears will hear it but not you.
Hearing with the ears is not listening by you. It is not necessary that if your ears heard, you also listened. The ears are necessary for listening but are not enough, something more is required within.
When your house is on fire, the greetings given to you are not heard by you. Why? The mechanism of your ears did not change but the attention to the ears is broken from within. The attention is with the house that is on fire. The ears are hearing, but the bridge of attention that is necessary to bring the contents to the consciousness is missing; that bridge has been removed. It is in use where the house is on fire. So the ears are able to hear but not you. The connection, the bridge of attention between you and the ears, is broken.
Listening means both you and your ears are present, connected - then listening happens. It is a difficult matter. To create the connection with the ears is a matter of spiritual endeavor.
Listening means that when you are hearing, your whole consciousness becomes the hearing; only the hearing remains, nothing else. No thoughts move within, because if there are thoughts moving within you, your attention is diverted into thinking and removed from the ears.
Attention is a very delicate and subtle thing. Any slight thinking going on inside and the attention moves to it. You are listening to me and an ant is biting your leg - it is not necessary for your house to be on fire - then for a period of time you become aware of the ant bite, your listening is lost. Your hearing continues but attention is diverted.
Another problem with attention is that it cannot be on two things simultaneously, it is always on one subject at a time. When it moves onto another subject it is immediately removed from the first. It can go on jumping from one to the other - and that is what we do. The ant bit the leg, the attention jumped there; attention came back again and you listened. You felt the sensation of itching, your attention jumped to it; afterwards it came back to hearing again. So there are gaps in the listening when the attention moves elsewhere, and therefore not much clarity in meaning can be found from what you hear because much is lost. Many times the meaning derived by you is your own, because much has been lost; and what you conclude after filling in the gaps is entirely your own.
If you are only hearing, you will understand only what you can understand and not what has been said, because a lot will be lost in between. And that which is lost, you will fill the gaps for yourself - because empty space always gets filled up.
You hear, but in between, when your attention moves away, who will fill up those empty spaces?
You will do that. Your mind, your memory, your information, your knowledge, your experience will penetrate those gaps. And you will be the creator of the final shape, which is not what has been truly said. The one who said it originally is not responsible for it.
Listening means that the consciousness shifts to the very ears, with no thoughts, reasoning or arguing within. This does not mean that you accept everything that is said without understanding.
But acceptance has no role in the process of listening. Listening means just listen; acceptance or nonacceptance are matters for later on - no need to be in a hurry.
What are we doing? We are hearing and at the same time we go on accepting or rejecting. Our heads continue to nod in agreement or shake in disagreement. One goes on saying, "Yes, it is perfectly true." Somebody else says, "No, it does not appeal to me." They themselves are not aware of this continuous nodding and the mental process, but I can watch it.
It means that as I say something, while hearing it you also go on making decisions about it internally.
For the period of time you are making decisions the listening will be missed. You yourself are not aware that your head nodded, but inside you agreed with something, hence the nodding. When I say something which does not appeal to you, your head goes on shaking in denial, "No, it is not appealing to me." It is not your head moving, it is your attention inside moving. It is because of the moving attention that the head is also moving. In that little movement your listening is lost.
When it is said that you should not think while listening, it does not mean that you accept everything blindly. No, at this point there is no question of acceptance or rejection, at this point one has only to listen well as to what has been said. You have to listen exactly to what has been said; only after that will you be able to decide whether to accept or reject.
To bring the process of acceptance or rejection in while hearing is to miss the listening. Hearing means only hearing.
Right now we are listening. Right now we will not go on thinking simultaneously. Mind cannot do two things at a time; either you listen or you think. Those who think are unable to listen, those who listen have no way of thinking at the same time. But there is no hurry either - thinking can be done later on. It is also just and proper that first one listens and then one thinks... because what will you think about? If you have not heard rightly, or if you have added something of your own onto what you heard, or if there are gaps in what you have heard, what will you think about? Whatever you will think, it has no value. If something is not heard rightly, thinking about it is futile. So the first step, the seers have said, is shravana, the listening.


http://oshosearch.net/Convert/Articles_Osho/Finger_Pointing_to_the_Moon/Osho-Finger-Pointing-to-the-Moon-00000010.html

Monday, June 2, 2014

Người ta luôn hiểu nhầm Phật


Người ta luôn hiểu nhầm Phật (chọn phần phụ đề tiếng Việt)

OSHO: A Buddha Will Be Misunderstood (1 of 2)


Saturday, May 31, 2014

Của tôi




'Mọi thứ  đều thuộc về bản thân chúng, không thuộc về người nào cả,' Osho

'Cái ‘của tôi’ càng bành trướng hơn, bất hạnh càng lớn hơn.'

Thay đổi lớn nhất, lừa dối sâu sắc nhất, là ở chỗ chúng ta gắn bản thân mình với mọi thứ, mà thực tế chúng ta
không gắn kết với chúng chút nào. Ngay khi chúng ta gắn kết, thực tại biến mất và giấc mơ bắt  đầu dường như  thật.

Chẳng hạn, chúng ta gọi một thứ là ‘của tôi’ - nhà của tôi...
ngôi nhà đã có đó khi chúng ta còn chưa có và nó sẽ còn  đó khi chúng ta không còn nữa. Cái gì  đó có thể hiện hữu trước khi tôi hiện hữu, và sẽ tiếp tục sau khi tôi không
hiện hữu, cái không biến mất cùng với sự biến mất của tôi - làm sao mà nó có thể là ‘của tôi’  được?
Nếu tôi chết vào khoảnh khắc này, ngôi nhà của tôi  đâu có sập  đổ hay biến mất;
thực tế nó thậm chí sẽ không biết rằng tôi đã chết. Thế
thì loại liên kết nào có thể có đó giữa bản thân tôi và ngôi
nhà  đó? Mối quan hệ là gì? Ngày mai ai  đó khác sẽ sống
trong cùng ngôi nhà đó và gọi nó là ‘của tôi’. Hôm qua ai đó
khác đã sống trong nó và người đó đã gọi nó là 'của tôi'. Ai
biết được bao nhiêu người đã móc ‘cái tôi’ của họ vào ngôi
nhà đó, và đã qua đời rồi? Nhưng ‘cái tôi’ đó không bao giờ
dán được lên ngôi này, và ngôi nhà đó cũng không thuộc về
ai cả; ngôi nhà thuộc về bản thân nó.



Trong thế giới này mọi thứ đều thuộc về cái ta riêng của
chúng. Nếu chúng ta có thể hiểu được điều này đúng đắn chúng
ta sẽ có thể phá vỡ các ảo tưởng một cách dễ dàng.
Có một mảnh đất. Bạn gọi nó là cánh đồng của tôi, hay
khu vườn của tôi. Nếu không phải hôm nay, ngày mai sẽ có
lời đòi hỏi đưa ra về mặt trăng - Mĩ sẽ nói đấy là ‘của chúng
tôi’, Nga sẽ nói đấy là ‘của chúng tôi’. Cho đến hôm qua mặt
trăng  đã không thuộc về ai cả; nó  đơn giản có  đó, nó  đơn
giản thuộc về bản thân nó. Nhưng bây giờ người này hay
người nọ sẽ đòi hỏi sở hữu mặt trăng và sớm hay muộn sẽ có
tranh  đấu và  đương  đầu. Cho tới tận bây giờ mặt trời vẫn
thuộc về chính nó, nhưng ngày mai một ai đó có thể tuyên bố
mặt trời thuộc về họ.

Cứ nơi  đâu con người  đặt chân tới là anh ta gắn
cái nhãn ‘tôi’ vào đó. Tự nhiên không chấp nhận cái nhãn của người đó, nhưng những người khác phải chấp nhận, nếu không thì sẽ có đối đầu. Những người
khác phải chấp nhận các cái nhãn này bởi vì họ muốn dán nhãn
của riêng họ vào mọi thứ. Cho nên nhà trở thành của ai đó và
mảnh  đất trở thành của ai đó khác. Tại sao chúng ta nôn
nóng muốn dán cái nhãn ‘tôi’ này vào đâu đó vậy? Nôn nóng
là bởi vì càng nhiều chỗ và vật mà chúng ta dán được nhãn
này lên, hay kí tên vào đó, cái vòng ‘của tôi’ càng lớn hơn và
cái 'tôi’ cũng phát triển lớn hơn bên trong chúng ta.
‘Tôi’ lớn như số lượng những vật mang nhãn của nó.
Nếu ai đó nói rằng người đó có một sào đất thì làm sao cái
'tôi’ của người đó lớn bằng cái 'tôi’ của người khác, người
nói, “Tôi có một nghìn sào đất” được?

Với sự bành trướng của cái ‘của tôi’, cái 'tôi’ cảm thấy
dường như nó đang lớn hơn. Nếu bành trướng
của cái 'của tôi’ giảm đi, cái 'tôi’ cũng co lại. Cho nên mọi
hòn gạch của 'tôi’ đều được làm từ cái ‘của tôi’. Vậy tôi có
thể nói 'của tôi' càng nhiều cách, lâu  đài của cái 'tôi' càng
vươn lên cao hơn. Do đó trong toàn bộ cuộc đời mình, chúng
ta chỉ còn là một cuộc đua: bao nhiêu thứ chúng ta có
thể dán nhãn của mình lên và nói, “Đấy là của tôi.” Trong
khi làm như vậy, trong khi chúng ta tiếp tục gán nhãn cho
mọi thứ, một hôm nào  đó chúng ta chết, và bất kì chỗ nào
chúng ta đã đặt nhãn của mình, ai đó khác bắt đầu dán nhãn
của người ấy vào mọi thứ chúng ta đã gọi là ‘của tôi’.

Mọi thứ  đều thuộc về bản thân chúng, không thuộc về
người nào cả. Chúng có thể được dùng, nhưng không thể có
chủ sở hữu. Chủ sở hữu là ảo tưởng, và trong khi chúng ta
dùng chúng, chúng ta nên có cảm giác biết ơn bởi vì chúng
ta  đang dùng cái gì  đó không thuộc về mình. Nhưng khi
chúng ta nói ‘của tôi’, mọi cảm giác về biết ơn đều biến mất
và thế giới mới về cái ‘của tôi’ được tạo ra. Cái đó bao gồm
tiền bạc,  địa vị, danh vọng, giáo dục và  đủ mọi thứ. Với
những thứ này điều đó có thể là được, nhưng điều đáng ngạc
nhiên hơn là ở chỗ những cái không liên can gì tới 'tôi’ cũng
được bao hàm. Chúng ta nói: tôn giáo của tôi, thượng đế của
tôi, thiên thần của tôi, đền đài của tôi - với cả những người
mà ‘tôi’ chẳng có quan hệ gì với bất kì cái gì. Và nếu điều đó
là có thể, thế thì không có khả năng nào giải phóng bản thân
người ta khỏi thế giới. Nếu tôn giáo cũng có thể là của tôi
hay của anh, nếu Thượng đế cũng có thể là của tôi hay của
anh, thế thì không có hi vọng nào cả. Thế thì chúng ta sẽ tìm
con đường ra khỏi cái ‘của tôi’ ở đâu? Nếu Thượng đế cũng
|rơi vào trong phạm vi quyền lực của mình, thế thì không còn
lại chỗ nào cho cái ‘tôi’ đi đâu cả. Nhưng chúng ta đặt cái
nhãn ‘của tôi’ vào đền đài và nhà thờ và vào cả Thượng đế
nữa.

Bất kì nơi đâu con người tới, người đó cũng đem tới đấy
cả cái ‘của tôi’. Cố hiểu ngụ ý này. ‘Tôi’ thực tế trở nên lớn
hơn qua ‘của tôi’, nhưng cái ‘của tôi’ càng bành trướng hơn,
bất hạnh càng lớn hơn. Tăng trong 'tôi’ là tăng của bất hạnh,
bởi vì ‘tôi’ là vết thương. Và cái ‘tôi’ càng lớn, vùng nhạy
cảm đau càng lớn, cho nên nhiều vết thương hơn có thể phát
tác trên nó. Cũng tựa như ai đó có một vết thương thể chất
lớn luôn dễ gây ra  đau  đớn mọi lúc; bất kì một cử  động
người đó thực hiện và điều đó gây đau. Vết thương lớn, trải
trên vùng rộng, một cái chạm khẽ là  đủ gây  đau. Cái ‘tôi’
càng lớn, vết thương càng lớn và cái đau cũng càng lớn.
Với việc bành trướng của cái ‘của tôi’, cái ‘tôi’ bành
trướng. Khi cái ‘tôi’ tăng lên,  đau cũng tăng lên. Một mặt
người ta cảm thấy rằng hạnh phúc đang tăng lên, mặt khác
bất hạnh cũng tăng lên. Chúng ta càng làm tăng hạnh phúc
này, càng nhiều bất hạnh cứ tăng lên - và giữa hai điều này
ảo tưởng được mang theo. Nơi không có khả năng nào nói
cái ‘của tôi’ thì thế nữa chúng ta vẫn tiếp tục nói ‘của tôi’
một cách giả dối, vô nghĩa lí. Tay này bạn gọi là ‘của tôi’,
thân thể này bạn gọi là ‘của tôi’, đều không phải là của bạn.
Khi bạn không có, ngay cả thế thì xương, da, máu của tay
này vẫn tồn tại ở đâu đó; và chúng vẫn tồn tại ngay cả sau
bạn. Xương bên trong thân thể bạn, chúng đã từng là xương
trong biết bao nhiêu thân thể khác trước đây. Máu trong thân
thể bạn đã chảy trong thân thể của con vật nào đó hôm qua
và trong cây cối nào đó hôm kia. Ai biết được bao lâu, bao
nhiêu tỉ, tỉ tỉ năm rồi cuộc hành trình đã diễn ra? Ngay cả khi
bạn sẽ không có đó, không một hạt của thân thể bạn bị triệt
tiêu. Nó tất cả sẽ tồn tại. Nó sẽ trôi vào trong thân thể khác
nào đó.
Hiểu điều đó theo cách này: hơi thở bạn vừa thở xong,
khoảnh khắc trước nó đã ở bên trong người ngồi cạnh bạn.
Khoảnh khắc trước người đó đã gọi nó là hơi thở của tôi, và
khoảnh khắc sau nó không còn thuộc vào người đó chút nào
nữa, nó đã trở thành của ai đó khác.
Cuộc sống không chấp nhận đòi hỏi của bất kì ai về nó
và cứ chảy đi từng khoảnh khắc. Nhưng chúng ta cứ đòi hỏi.
Ảo tưởng này về đòi hỏi, đây là ảo tưởng sâu sắc nhất của
con người.
Cho nên bất kì khi nào một người nói ‘của tôi’, người đó
rơi vào trong dốt nát. Kinh này là để phá vỡ chính ảo tưởng
này. Không chỉ đất không phải là của tôi, nhà không phải là
của tôi, tiền bạc không phải là của tôi - ngay cả thân thể này
cũng không phải là của tôi nốt. Thân thể bạn được tạo nên từ
các nguyên tử của bố mẹ bạn. Các nguyên tử đó tồn tại trước
khi có bạn, và chúng  đến với bạn sau cuộc hành trình dài.
Trước bố mẹ bạn, chúng  đã  ở trong thân thể bố mẹ họ.
Những nguyên tử này đã có cuộc hành trình dài hàng triệu
năm; bây giờ chúng thiết lập nên thân thể bạn. Thân thể đó
nữa cũng là cánh  đồng, mảnh  đất mà bạn  được bắt rễ vào,
nhưng bạn không phải là nó. Bạn không phải là thân thể, bạn
tách biệt khỏi nó.
Kinh này nói một người không chỉ không là thân thể, nó
thậm chí còn  đi sâu hơn và nói con người thậm chí không
phải là tâm trí, bởi vì tâm trí cũng là một thứ tích luỹ.
Bạn có một ý nghĩ nào mà có thể là của bạn không, mà
bạn có thể nói là của bạn không? Chẳng có ý nghĩ nào cả.
Một số ý nghĩ đến từ truyền thống, một số từ kinh sách, một
số từ nghe ai đó, một số thì từ việc đọc sách báo - chúng đã
đến từ một hay nhiều nguồn ngoài khác. Nếu bạn tìm kiếm
sơ đồ sinh của từng ý nghĩ riêng lẻ, nếu bạn nhìn vào cuộc
hành trình của từng ý nghĩ riêng lẻ, bạn sẽ thấy bạn không có
một ý nghĩ riêng nào của mình cả, tất cả chúng đều là đồ vay
mượn; chúng đã đến với bạn từ đâu đó.
Không một ý nghĩ nào đã bao giờ là nguyên bản, mọi ý
nghĩ  đều là vay mượn. Nhưng chúng ta cứ cho là ngay cả
một ý nghĩ cũng là ‘của tôi’.
Nhớ lấy, ngay cả một hơi thở cũng không thể gọi là ‘của
tôi’ được; ý nghĩ là vật chất tinh tế hơn nhiều. Đi ngày càng
sâu hơn vào trong phân tích này, người ta tới  đâu?
Upanishad đã đi đến đâu? Phật đi tới đâu? Mahavira đã tới
đâu? Tiếp tục phân tích này, dùng kiểu phủ định, “Tôi không
là cái này, tôi không là cái này”; khi cuối cùng không còn lại
cái gì để bị phủ định, khi không còn gì về cái tôi thậm chí có
thể nghĩ liệu nó là của tôi hay không, cái còn lại ngay cả
thế... Khi không gì còn lại để cắt bỏ, khi tất cả các quan hệ
đều bị phá vỡ và không có gì còn lại mà có thể còn bị đập ra
nữa, cái thậm chí còn lại như thế chính là điều Upanishad đã
gọi là sakshi, nhân chứng.


Trích từ sách Ngón tay Chỉ trăng, Osho
The biggest change and the deepest illusion is that we associate ourselves with everything, which in fact we are not associated with at all. As soon as we are associated the reality is lost and the dream projection starts appearing true. For example, we call a thing 'mine' - 'my house'... the house which was there when we were not and which will still be there when we will be no more.
Something that can be before I am, and will continue after I am not, which does not disappear with my disappearance - how can it be 'mine'? If I die this moment my house does not collapse or disappear, in fact it will not even know that I have died - then what kind of association can there be between myself and that house? What is the relationship? Tomorrow someone else will live in that same house and call it 'mine'. Yesterday somebody else was living in it and he was calling it 'mine'.
Who knows how many people have stuck their 'I' on that house, and have passed away? But that 'I' never sticks onto the house, and that house does not belong to anybody; the house belongs to itself.
In this world everything belongs to its own self. If we can understand this properly, we shall be able to shatter the illusions easily.
There is a piece of land. You call it 'my field', or 'my garden'. If not today, tomorrow there will be claims advanced about the moon - America will say it is 'ours', Russia will say it is 'ours'. Until yesterday the moon did not belong to anybody; it simply was. It simply belonged to itself. But now someone or other will claim the moon and sooner or later there will be struggles and confrontations.
Up to now the sun belonged to itself, but tomorrow the sun may also be claimed.
Wherever man puts his feet he labels it with his 'I'. Nature does not accept his labels, but other human beings have to, otherwise there will be confrontation. Others have to accept the labels because they want to put their own labels on things. So the house becomes somebody's and the piece of land becomes somebody else's. Why are we so impatiently eager to stick this label of 'I' somewhere? The eagerness is because the more places and things on which we stick this label, or make our signatures, the bigger the circle of 'mine' grows and the bigger the 'I' is developed within us.
'I' is as big as the number of things that carry its label. If someone says that he has one acre of land, how can his 'I' be as big as that of another person who says, "I have one thousand acres of land"?
With the expansion of the 'mine', the 'I' feels as if it is growing bigger. If the expanse of 'mine' decreases, the 'I' also shrinks. So every brick of 'I' is made up of 'mine'. Thus the more ways I can say 'mine', the higher rises the palace of 'I'. Hence our whole life we remain in only one race - how many things we can stick our labels on and say, "It is mine." In so doing, while we continue to label things, one day we die and wherever we had put our labels, someone else begins to stick his labels on the things we had called 'mine'.
Things belong to themselves, not to any person. They can be used, but there can be no ownership.
Ownership is an illusion, and while we are using them we should have a sense of gratitude because we are using something that does not belong to us. But when we say 'mine', all sense of gratitude disappears and a new world of 'mine' is created. That includes money, position, prestige, education and everything. For these things it may be okay, but what is more surprising is that things which have nothing to do with 'I' also get included. We say: my religion, my god, my deity, my temple - with whom 'I' can have no relationship whatsoever. And if it can, then there is no possibility of freeing oneself from the world. If religion can also be mine and thine, if God can also be mine and thine, then there is no hope; where shall we then find a way out of 'mine'? If God also falls within its jurisdiction, then there remains no space left anywhere for the 'I' to go away to. But we put the label of 'mine' on temples and mosques and on God as well.
Wherever man goes he reaches there with his 'mine'. Try to understand the implications: 'I' actually becomes bigger through 'mine', but the greater the expanse of 'mine', the greater the unhappiness.
The increase in 'I' is the increase of unhappiness, because 'I' is a wound. And the greater the 'I', the bigger the area vulnerable to hurt, so that more hurt can be inflicted upon it. It is like someone having a large physical wound which tends to get hurt every now and then; any move the person makes and it gets hurt. The wound is big, its area large, and any little touch becomes a hurt. The bigger the 'I', the bigger the hurt and the greater the pain.
With the expansion of 'mine', the 'I' expands. As the 'I' grows, the pain also grows. On one hand one feels that happiness is on the increase, on the other hand the unhappiness also goes on increasing.
The more we increase this happiness, the more unhappiness goes on increasing - and between the two an illusion is carried on. Where there is no possibility of saying 'mine', there too we go on saying 'mine' falsely, unmeaningfully. This hand you call 'mine', this body you call 'mine', are also not yours.
When you were not, even then the bones, the skin, the blood of this hand existed somewhere; and they will exist even after you. The bones in your body, they have been bones in so many other earlier bodies. The blood in your body has flowed in the body of some animal yesterday and in some tree the day before. Who knows how long, how many billions and trillions of years, the journey has been?
Even when you won't be, not a single particle of your body will be annihilated. It will all exist. It will flow in some other bodies.
Understand it this way: the breath you took in just now, a moment ago it was inside the person sitting next to you. A moment ago he was calling it "my breath," and a moment later it does not belong to him any more, it has become somebody else's.
Life does not accept anybody's claim over it and goes on flowing each moment. But we go on claiming. This illusion of claim, this is man's deepest illusion.
So whenever a person says 'mine', he is falling in ignorance. This sutra is to break this very illusion.
Not only the land is not mine, the house is not mine, the money is not mine; even the body is not mine. Your body is made up from the atoms of your parents. Those atoms existed before you were, and they are coming to you after a long journey. Before your parents, they were in the bodies of their parents. These atoms have had a long journey of millions of years; now they constitute your body.
That body too is a field, a land in which you are rooted, but you are not it. You are not the body, you are separate from it.
This sutra says a man is not only not the body, it goes even deeper and says man is not even the mind, because mind is also an accumulation.
Do you have a single thought which may be yours, which you can say is yours? There are none.
Some have come from tradition, some from scriptures, some from hearing someone, some from your reading - they have come from one or the other external sources. If you search for the birth- chart of your every single thought, if you look at the journey of every single thought, you will find you don't have a single thought of your own, they are all borrowed; they have come to you from somewhere.
No thought is ever original, all thoughts are borrowed. But we claim even a thought to be 'mine'.
Remember, even a breath cannot be called 'mine'; thought is a much more subtle matter. Going deeper and deeper into this analysis, where does one come to? Where have the Upanishads come to? Where does Buddha come to? Where does Mahavira come to? Continuing this analysis, using the negation: "I am not this, I am not this"; when in the end nothing remains to be negated, when nothing remains about which I can even think whether it is mine or not, that which remains even then.... When there is nothing left to cut, when all relations are broken and none remains that can still be broken, that which remains even then is what the Upanishads have called sakshi, the witness.

http://oshosearch.net/Convert/Articles_Osho/Finger_Pointing_to_the_Moon/Osho-Finger-Pointing-to-the-Moon-00000003.html

Saturday, May 24, 2014

Ta là ai - Osho


Mắt thấy cái ở trước chúng. Làm sao mắt thấy được cái ở
sau chúng được? Tai nghe thấy cái ở bên ngoài tai. Làm sao
tai nghe được cái ở bên trong tai? Mắt mở hướng ra ngoài,
tai cũng mở hướng ra ngoài. Tôi có thể chạm vào bạn, nhưng
làm sao tôi có thể chạm vào tôi được? Và cho dù tôi có khả
năng chạm vào thân thể tôi thì đấy cũng chỉ vì tôi không là
thân thể - thân thể nữa cũng là cái khác, do đó tôi mới có thể
chạm vào nó. Nhưng làm sao tôi có thể chạm tới một người
mà là tôi, một người đang chạm? Tôi có thể chạm vào bằng
cái gì?
Do đó tay chạm vào mọi thứ nhưng không thể chạm vào
bản thân chúng. Mắt nhìn mọi thứ nhưng không thể nhìn
được bản thân chúng.  Đối với cái ta riêng của chúng ta,
chúng ta mù; không một giác quan nào mà chúng ta đã biết
có thể dùng được vào đây. Chừng nào một số giác quan khác
còn chưa khai mở - con mắt nào  đó có thể nhìn vào bên
trong, nhìn ra đằng sau, theo chiều ngược lại, hay tai nào đó
có thể nghe được âm thanh bên trong - chừng ấy vẫn không
có cách nào để cho chúng ta có thể thấy và nghe và biết bản
thân mình. Cho đến khi điều đó xảy ra thì không có cách nào
chạm vào bản thân chúng ta. Cái ở gần bị bỏ lỡ; cái ở gần
nhất trong tất cả là không thể nào được biết. Đây là lí do tại
sao cá không có khả năng biết biển.

Điều thứ hai: cá được sinh ra trong biển, nó sống trong
biển; biển là thức ăn của nó, biển là nước uống của nó, biển
là cuộc sống của nó, biển là mọi thứ của nó. Thế rồi nó chết
và tan biến trong biển, nhưng nó không bao giờ có được cơ
hội để biết biển vì nó không có bất kì khoảng cách nào với
biển. Tuy nhiên, cá đi tới biết biển là gì nếu ai đó tới và vớt
nó ra khỏi biển. Đây là điều rất mâu thuẫn: cá đi tới biết biển
khi nó xa khỏi biển - khi nó đang giẫy dụa để sống còn trên
cát dưới cái nóng mặt trời, thế thì nó biết biển là gì. Để biết,
khoảng cách như thế là cần thiết.
Làm sao chúng ta có thể biết được cái một, cái đã tồn tại
ngay trước khi chúng ta được sinh ra và cái sẽ còn lại ngay
cả sau khi chúng ta chết? Làm sao chúng ta có thể biết cái
một trong đó chúng ta được sinh ra và trong đó chúng ta sẽ
tan biến đi? Để biết, phân cách nào đó là điều phải có. Đó là
lí do tại sao cá không biết tới biển; chỉ khi ai đó ném nó lên
bờ thì nó mới nhận ra được.
Con người  đang trong khó khăn lớn hơn.  Điều thiêng
liêng là đại dương bao quanh chúng ta. Nó không có bờ nơi
bạn có thể bị vứt lên, nơi bạn có thể bắt đầu quằn quại với
nỗi đau như con cá.

Trích từ sách Ngón tay chỉ trăng

Eyes see that which is in front of them. How are the eyes to see that which is behind them? Ears hear that which is outside the ears. How are the ears to hear that which is within the ears? Eyes open outwards, ears also open outwards. I can touch you, but how can I touch myself? And even if I am able to touch my body, it is just because I am not the body – the body too is the other, hence I am able to touch it. But how can I touch the one that I am, the one that is touching? With what can I touch? Therefore the hands touch everything but cannot touch themselves. The eyes see everything but cannot see themselves. In regard to our own selves we are blind, none of the senses that are known to us are of any use. Unless some other senses open up – some eye that can see withinwards, backwards, in the reverse, or some ear that is affected also by the inner sound – there is no way we would be able to see and hear and know ourselves. Till that happens there is no way of touching our own selves. What is near is missed; what is nearest of all is not possible to be known. This is why the fish is not able to know the sea.
The second thing: a fish is born in the sea, it lives in the sea, the sea is its food, the sea is its drink, the sea is its life, the sea is its everything. Then it dies and dissolves into the sea, but it never gets the opportunity to know the sea because it does not have any distance from the sea. A fish, however, comes to know what the sea is if someone comes and lifts it out of the sea. This is a very contradictory thing: the fish comes to know the sea when it is away from the sea – when it is struggling for its life on the sand under the hot sun, then it knows what the sea is. For knowing, this much distance is necessary.
How can we know the one that existed even before we were born and that will remain existing even after we are dead? How can we know the one in which we are born and in which we shall disappear?
For knowing, some separation is a must. That is why the fish does not know the sea; only when someone throws it out onto the shore does it come to know.
Man is in a greater difficulty. The divine is the ocean that surrounds us. It has no shores to it where you can be thrown out, where you may start writhing with pain like a fish. It would have been very easy if there was such a shore. But there is no such shore;

Saturday, May 17, 2014

Có phải là hoa?


Trong một khoảnh khắc nào đó nó bất ngờ lọt vào kinh nghiệm của
bạn: bạn cảm thấy rằng có cái gì đó nhiều hơn trong thế giới
này, rằng thế giới này, mà bạn đã biết, không phải là nó chút
nào. Trong thế giới cứng như đá này có cái gì đó khác không
phải là đá mà là hoa, sinh động và nở rộ. Và nếu bạn đã thấy
nó trong giấc mơ nào đó, hay tia chớp loé trong bóng tối của
đêm... Bạn thấy cái gì đó và nó biến mất đi - do vậy thỉnh
thoảng nó xuất hiện trong cuộc sống của bạn. Điều thường
hay xảy ra trong cuộc sống của nhà thơ, điều thường hay xảy
ra trong cuộc sống của hoạ sĩ, là thoáng nhìn về hoa tới gần
cạnh kề.
Vậy mà dù có gần tới đoá hoa, dù thoáng nhìn bạn đã có
lớn đến đâu, tính gần gũi này cũng vẫn là khoảng cách. Hoa
có tới gần bạn đến đâu đi chăng nữa cũng không thành vấn
đề, khoảng cách vẫn còn đó. Và ngay cả nếu tôi thực tế có
thể chạm tay vào đoá hoa, dầu vậy vẫn không chắc chắn rằng
kinh nghiệm tôi có là kinh nghiệm về hoa, bởi vì thông điệp
tới qua tay tôi. Tay có thể cho thông điệp sai. Không có gì
chắc chắn về việc tay tôi cho thông điệp đúng cả: không có lí
do nào để hoàn toàn tin cậy vào tay tôi được. Lại nữa, thông
điệp mà tay cho thường sẽ ít phần về hoa mà lại nhiều phần
về bản thân nó.
Nếu hoa được cảm thấy là lạnh, không nhất thiết là hoa
đang lạnh; có thể tay tôi đang sốt và đó là lí do tại sao hoa
được cảm thấy là lạnh. Thông điệp vậy là nhiều phần về tay
hơn, vì bất kì khi nào thông  điệp tới qua trung gian thì nó
bao giờ cũng tương đối. Người ta không thể tuyệt đối chắc
chắn về nó được.


Tôi  đã  đọc hồi kí do Popov viết. Popov là người tìm
kiếm, một người tìm kiếm hăng hái. Cô ấy đã thực hành kỉ
luật tâm linh với Piotr Dimitrovich  Ouspensky. Có lần cô
đang ngồi với Ouspensky, một quí ông tới và hỏi ông ấy liệu
có Thượng đế hay không. Ouspensky kêu lên, “Thượng đế?
Không, không có Thượng đế.” Ouspensky dừng lại một chút
rồi nói, “Nhưng tôi không thể nói với bảo đảm nào được, vì
bất kì điều gì tôi biết đều là thông qua trung gian. Đôi khi tôi
đã thấy qua mắt, nhưng mắt không thể được tin cậy. Đôi khi
tôi nghe qua tai, nhưng tai cũng có thể sai. Đôi khi tôi chạm
bằng tay, nhưng chạm cũng không thể nào tin cậy được. Tới
giờ tôi  đã không thấy một cách trực tiếp, tôi chưa bao giờ
từng mặt đối mặt cả. Do đó tôi không thể nói với đảm bảo
nào. Bất kì điều gì tôi đã biết cho tới giờ đều không cho tôi
kinh nghiệm nào về Thượng đế. Nhưng điều ấy cũng không
chứng tỏ rằng không có Thượng đế, nó chỉ báo cho ông về
kinh nghiệm của tôi là gì. Cho nên tôi không thể nêu cho ông
bất kì  đảm bảo nào rằng Thượng  đế là không có. Nhưng
đừng vứt bỏ tìm kiếm của ông và tin tôi đi, ông cứ tiếp tục
tìm kiếm cho chính ông đi.”
Bất kì khi nào cái gì đó xảy ra qua trung gian cũng đều
không đáng tin cậy cả. Cho dù chúng ta có đến rất gần hoa,
đấy cũng vẫn chỉ là mắt thấy, tay sờ, và mũi thu lấy hương
thơm. Tất cả những cái này  đều là kinh nghiệm qua giác
quan của chúng ta.

Trích từ sách Ngón tay Chỉ trăng, Osho

In some moment it abruptly enters your experience: you feel that there is something more in this world, that this world that you know is not all that is. In this rocky world there is something else which is not a stone but is a flower - alive and blossoming. And if you have seen it in some dream, or a lightning flash in the dark of night.... You see something and it disappears again - thus it happens sometimes in your life.
It often happens in the lives of the poets. It often happens in the lives of the painters that a glimpse of the flower comes close by.
Yet, however close to the flower, however great a glimpse you may have had, this closeness is still a distance. No matter how close the flower may come to you, still the distance remains. And even if I can actually touch the flower with my hands, still it is not certain that the experience I am having is that of the flower, because the message is coming through my hand. The hand may give a wrong message. There is no certainty of my hand giving the right message: there is no reason to trust my hand implicitly. Again, the message that the hand will give will be less about the flower and more about itself.
If the flower feels cold, it is not necessary that the flower is cold - maybe my hand is feverish and that is why the flower is felt to be cold. The message is more about the hand, because whenever a message comes through a medium it is always relative. One cannot be absolutely certain about it.
I was reading a memoir written by Popov. Popov was a seeker - and an ardent seeker. She was practicing spiritual disciplines with Piotr Dimitrovich Ouspensky. Once she was sitting with Ouspensky and a gentleman came and asked him whether there is a God or not. Ouspensky exclaimed, "God? No, there is no God." Ouspensky paused a little, and said, "But I cannot say with any guarantee, because whatever I have known is through a medium. Sometimes I have seen through my eyes, but the eyes cannot be relied upon. Sometimes I have heard through my ears, but the ears can hear wrongly. Sometimes I have touched through my hands, but touch cannot be relied upon either. So far I have not seen directly, I have never been face to face. Therefore I cannot say with any guarantee. Whatever I have known so far, it has not given me any experience of God. But that does not prove that there is no God, it only informs you about what my experiences are. So I cannot give you any guarantee that God is not. But do not drop your search and believe me, go on searching for yourself."
Whenever something happens through a medium it is not trustworthy. Even if we come very close to a flower, still it is the eyes that see, the hands that touch, and the nose that gathers the fragrance - these are all experiences through our senses.

Finger Pointing to the Moon, Osho


Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More