'Nếu bạn có thể học lái xe được thì bạn cũng có thể học để hạnh phúc được,' Matthieu Ricard, người được các nhà khoa học cho là hạnh phúc nhất trên trái đất.

‘Mọi thứ đều thuộc về chính chúng, chẳng thuộc về ai cả,’ Osho, Ngón tay Chỉ trăng

Tình yêu không phải là đối nghịch của thù hận. Tình yêu là cái toàn thể, và do vậy, nó không có cái đối nghịch!

‘Cuộc sống không chấp nhận đòi hỏi của bất kỳ ai về nó và cứ tiếp tục trôi đi mỗi khoảnh khắc’ Osho, Ngón tay Chỉ trăng

'Bản chất của bạn là hạnh phúc. Ham muốn điều đó chẳng có gì là sai. Sai lầm là ở chỗ đi tìm hạnh phúc ở bên ngoài trong khi nó ở bên trong,' Ramana Maharshi — 'Happiness is your nature. It is not wrong to desire it. What is wrong is seeking it outside when it is inside.' Ramana Maharshi —

'Không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh trong tâm hồn! —

Showing posts with label Quan hệ. Show all posts
Showing posts with label Quan hệ. Show all posts

Thursday, May 29, 2014

Bài học về Nặc Nô

Lớp trẻ bây giờ không biết mõ làng là gì, Nặc Nô là gì?
 
Các bà ở nhà quê hay mỉa mai nhau rằng: "Mày là con Nặc Nô", khiến con gái tôi hiểu nhầm rằng con Nặc Nô cũng như con búp bê, con lật đật hoặc một thứ đồ chơi nào đó.

Thực ra Nặc Nô là một người, làm một nghề đặc biệt trong làng. Ngày nay, người ta thuê đầu gấu đi đòi nợ và đó là kiểu đòi nợ bạo lực nhưng hiệu quả lại thấp; Còn ngày xưa các nhà giàu nhờ một người đàn bà đi đòi nợ, không gây ra án mạng, không có bạo lực nhưng lại rất hiệu quả.
 
Bà Nặc Nô làng tôi tên tục là bà Phố, không chồng, không con. Mẹ tôi kể rằng: "Bố mày hút thuốc lào, sơ ý làm cháy rừng thông, bị bắt giam, mẹ phải vay hai quan tiền để đi chuộc về. Tiền vay nóng lãi rất cao nên lãi mẹ đẻ lãi con cứ chồng chất mãi lên không sao trả được. Thế là chủ nợ thuê Nặc Nô đến nhà.
 
Bà ta đến, nói ngay mục đích của mình: "Tôi đến để đòi nợ đây. Sao vay nóng mà để lâu thế không trả?". Rồi bà ta ngồi ngay trước ban thờ nhà mình, cởi áo bắt rận và kể vanh vách món nợ cả gốc lẫn lãi nhà mình. Đến trưa mà Nặc Nô không về, mẹ phải nấu cơm mời bà ta ăn nếu không thì bà ta chửi cho tới tận 5 đời, 7 đời nhà mình.
 
Đến tối bà ấy vẫn chưa về mà mẹ thì vẫn chưa tìm đâu ra tiền để trả. Thế là mẹ phải hối lộ bà ấy một bơ gạo (khoảng nửa cân) bà ấy mới chịu về cho. Nhưng sáng hôm sau mới tờ mờ đất bà ấy đã đến rồi, lại phải lo trầu nước, lo ăn trưa, lo khất nợ mà lần này thì phải hai bơ gạo chứ không phải một bơ như hôm qua.
 
Nặc Nô cứ hành mình như thế mãi cho tới khi đòi kỳ được món nợ kia mới thôi. Mẹ phải mang khế ước đến giao cho chủ nợ một sào ruộng tốt mới thoát nạn".

Khi tôi học lớp 5, bà Nặc Nô làng tôi vẫn còn sống. Nhà bà ta ở trước cổng trường. Đó là một túp lều tranh, lá phi lao rụng tầng tầng lớp lớp đắp lên mái rạ đen sì. Cửa vào nhà là một tấm liếp đan bằng nứa, cài then bên trong. Cửa sổ cũng là một tấm liếp nứa, có que chống bên trong.
 
Giờ ra chơi, tôi mon men đến bên cửa sổ nhà bà Nặc Nô, hé tấm liếp nhìn vào, thấy bà ta đang nằm co ro trên cái chõng tre. Tôi trêu bà một tiếng: "Meo". Lập tức bà vùng dậy chạy ra, tốc ngược váy lên tận cổ và bảo: "Mèo ăn miếng này này. Mèo ăn miếng này này!". Tôi sợ hết hồn, chạy tót vào trường. Bà ta đuổi theo tôi, vào tận cửa lớp.
 
Thấy có tiếng hét ồn ào, thầy hiệu trưởng và các thầy cô chạy ra nhưng rồi lập tức họ lại chạy vào ngay vì bà ta còn tốc váy lên cao hơn. Sáng thứ hai đầu tuần chào cờ, thầy hiệu trưởng có ý trách phạt tôi. Ông nói: "Thứ sáu vừa rồi Hoàng Hữu Các đã phạm lỗi trêu bà Nặc Nô". Thầy hiệu trưởng chỉ nói được đến thế rồi phì cười và các thầy cô đều cười lăn cười bò. Vậy là tôi cũng thoát nạn.
 
Dạo đó nhà tôi có một cô giáo ở trọ, vì thế chuyện tôi trêu Nặc Nô đã đến tai mẹ tôi. Mẹ gọi tôi đến, bắt quỳ trước mặt và nghiêm giọng nói: "Thầy không phạt con nhưng mẹ sẽ phạt con về tội trêu bà Nặc Nô. Vì không tấc đất cắm dùi, không cả chồng con nên bà ấy mới phải làm cái nghề kinh khủng ấy chứ không ai muốn làm như thế đâu. Bà ta đáng thương hơn đáng giận. Vậy mà con dám trêu bà ta. Vậy tội này con nhận mấy roi?".
 
Tôi xin lỗi mẹ và xin nhận 3 roi. Mẹ bắt tôi nằm sấp xuống, đánh một roi vào mông, còn hai roi nữa thì cho nợ, nếu phạm lỗi khác thì cộng thêm vào.

Khi tôi đi bộ đội, bà Nặc Nô vẫn còn sống. Nhưng hai năm sau có dịp ghé thăm nhà thì bà Nặc Nô đã không còn nữa. Nền nhà của bà, hợp tác xã xây một cái kho nhỏ để đựng phân đạm và thuốc sâu. Người ta kể rằng bà Nặc Nô chết sau một trận đấu khẩu bị thua thảm hại.
 
Đó là chuyện rất lạ vì nếu chửi nhau thì không ai sánh kịp tài năng của bà Nặc Nô. Vậy mà bà lại thua trong một trận đấu khẩu với một người đàn ông vốn nổi tiếng là hóm hỉnh nhất làng, đấy là ông Ngọ.

Một hôm ông Ngọ đang cuốc vườn thì thấy bà Nặc Nô đội một rổ khoai lang trên đầu đi về, chắc là một nhà nào đó chưa có tiền trả nợ nên phải hối lộ bà rổ khoai đó. Chẳng hiểu vì cơn cớ gì mà đến chỗ ông Ngọ đang cuốc vườn bà Nặc Nô lại tốc váy lên đứng... tè. Trông thấy thế, ông Ngọ bỗng muốn trêu bà ta.
 
Ông đứng sát hàng rào râm bụt, tè thẳng vào "đối thủ". Lập tức bà Nặc Nô tốc váy lên, réo tam tằng tổ khảo nhà ông Ngọ lên mà chửi. Ông Ngọ vẫn điềm tĩnh cuốc vườn. Khi bà Nặc Nô im tiếng thì ông dừng tay cuốc và chỉ chửi đúng năm tiếng: "Tiên sư con Nặc Nô". Bà Nặc Nô lại lồng lên chửi ông Ngọ và ông Ngọ cứ cuốc vườn rồi khi bà im tiếng thì ông Ngọ lại chửi đúng năm tiếng như ban nãy. Cuộc đấu khẩu kéo dài đến tối mịt vẫn chưa phân thắng bại.
 
Sáng hôm sau, mới tờ mờ đất bà Nặc Nô đã đến chửi ông Ngọ còn ông Ngọ thì nhẩn nha đập đất, đánh luống để trồng thuốc lào và chỉ khi bà kia im mồm thì ông Ngọ lại chửi đúng năm tiếng ấy. Sang ngày thứ ba ông Ngọ trồng thuốc lào trong vườn. Việc trồng thuốc lào tỉ mẩn lắm, phải trồng từng cây một mà cây nào cũng phải bón phân lót rồi mới trồng sau đó lại tưới nước nên ông Ngọ có đủ thời gian để nghênh chiến với Nặc Nô.
 
Khi bà Nặc Nô đã khản đặc cả cổ họng rồi, không nói thành tiếng được nữa thì ông Ngọ mới tuôn ra một tràng nhưng cũng chỉ lặp đi lặp lại năm tiếng quen thuộc ấy mà thôi. Lúc này bà Nặc Nô chỉ tốc váy lên nhảy chồm chồm, mắt trợn ngược mà không nói được thành tiếng và đành chịu thua cuộc.
 
Sau lần bại trận ấy, bà Nặc Nô ốm rồi chết.
 
Nhà văn Hoàng Hữu Các
http://giadinh.net.vn/gia-dinh/nac-no-20100930101141324.htm

Debt-collector ‘vixen’ died after losing a cursing contest
Vietnam Heritage, July-August 2011 -- The women in the countryside called each other ‘vixen’, nặc nô, and my daughter thought it meant a doll or a certain kind of toy, but since the old days a ‘vixen’ had been a woman commissioned to collect a debt.
 The nặc nô in my village had the birth name Pho and didn't have a husband or children.  My mother told me, ‘Your dad smoked tobacco, carelessly causing a fire in a forest, and was put in jail. I had to get a loan to bail him out.  I had to pay very high interest and interest piled up on interest, and I couldn't pay off the debt. Then the creditor hired a nặc nô . . . .’

The nặc nô came and sat down in front of the altar of my house, took off her dress and picked lice, reciting precisely the details of the debt. At noon, she refused to leave, so my mother had to invite her to eat lunch, otherwise she would have put a curse on us, with five or seven generations of our ancestors' names.
She stayed until late and my mother had to give her half-a-pound of rice before she would leave.  But the next morning she came back when it was still dark, and my mother had to prepare betel leaves, tea and lunch. My mother asked her for time to pay, and had to offer a pound of rice instead of the half-a-pound of the day before. The nặc nô continued harassing us until we paid. My mother had to deliver the deed to an acre of land, to be transferred to the creditor.
When I was in fifth grade, the nặc nô was still alive. Her house was in front of our school. It was a thatched cottage with fir leaves piled up into a coal-dark heap on the thatched roof. The front door was a bamboo screen with a latch on the inside. The window was also a bamboo screen.
During break, I approached the window with small steps, opened it slightly and looked in. I saw her curled up on a narrow bamboo bed. I nettled her with a ‘miaow’.  Immediately she woke up with a start, ran out raising her skirt and shouting, ‘Cat, cat!  Eat this! Cat, cat!  Eat this!’
I fell into panic and ran back into the school. She ran after me as far as the front door of the classroom. Hearing the scream, the principal and several teachers came out, but they soon rushed inside as the nặc nô raised her skirt higher.
On Monday morning, at the flag-raising ceremony, the principal said, ‘Last Friday, Hoang Huu Cac nettled the nặc nô.’ The principal had intended a reprimand, but burst out laughing, like the teachers, and I was out of trouble. 
My mother heard the story and had me kneel in front of her while she put on a stern face and said, ‘The principal didn't punish you . . . but I will. Nobody wants to do such things.  We need to take pity on her instead of picking on her . . . How many strokes of the rod do you deserve?’
I apologized and asked to receive three strokes. My mother made me lie down on my stomach, struck me on the buttocks once and said I owed her two strokes, which would be delivered if I made another mistake.
I joined the army. Two years later I returned and wanted to pay a visit to the nặc nô’s house. She had died and the cooperative had built a store for nitrogenous fertiliser and insecticide where the house had been.
It was reported the nặc nô had died after a bitter defeat in a quarrel. It is a strange story, since nobody had been able to keep up with the nặc nô in cursing. She had an oral fight with a village man famous for his mischievous teasing, a gaffer called Mr Ngo.
One day Mr Ngo was hoeing when the nặc nô came up with a basket of sweet potatoes on her head, which had probably been paid by somebody who didn't have the money. Nobody could understand why she stopped where Mr Ngo was, raised her skirt and urinated.
 Mr Ngo urinated back. The nặc nô raised her skirt and started to curse, calling names from several generations of Mr Ngo’s ancestors. When she stopped, Mr Ngo cursed her with the words ‘F . . . you nặc nô!’ The nặc nô got worked up, cursing Mr Ngo aggressively, while he continued hoeing. As soon as the nặc nô stopped, he shouted, ‘F . . . you nặc nô!’ The battle continued till late in the evening, and was left off without outcome. 
Next morning, very early, the nặc nô came to curse Mr Ngo while he continued leisurely breaking up the heavy soil, making beds to grow tobacco. As soon as the nặc nô stopped her curses, he inserted his stock formula.
 On the third day, Mr Ngo was planting tobacco, carefully, each plant with its quota of fertilizer and water. When the nặc nô had become hoarse, then mute, Mr Ngo applied his trusted formula.
The nặc nô raised her skirt very high and jumped up and down, her eyes goggling, but as she was unable to mouth a curse, she had been defeated.
She shortly became sick and died.        
By Hoang Huu Cac
http://www.vietnamheritage.com.vn/pages/en/22109-Debt-collector-vixen-died-after-losing-a-cursing-contest.html
Cartoon by Duc Lai

Tha thứ hay không?




Một thiền sinh hỏi: “ Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, vợ con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại… Con phải làm sao để rũ bỏ được oán hờn và thù ghét đây? ”

Vị sư phụ đáp: “ Con ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ ”.

Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “ Con đã tha thứ cho họ sư phụ ạ. Nhẹ cả người! Coi như xong ”.

Sư phụ đáp: “ Chưa xong, con về tịnh tâm,... mở hết lòng ra và thương yêu họ ”.

Người đệ tử gãi đầu: “ Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương họ thì...Thôi được con sẽ làm ”

Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt vui vẻ hẳn, khoe với sư phụ là đã làm được việc thương những người mà trước đây đã từng đối xử tệ bạc với mình.

Sư phụ gật gù bảo: “ Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, ghi ơn họ. Nếu không có họ đóng những vai trò đó thì con đâu có cơ hội tiến hóa tâm linh như vậy ”. Lần sau người đệ tử trở lại, lần này tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Người đệ tử hớn hở thưa rằng mình đã ghi ơn hết mọi người vì nhờ họ mà anh đã học được sự tha thứ!

Sư phụ cười: “ Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé. Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ? ”.

Sưu tầm

Monday, May 19, 2014

Người hàng xóm và con cừu

Ngày xưa, có một người nông dân và một người thợ săn là hàng xóm của nhau. Người thợ săn nuôi một đàn chó rất dữ tợn và khó bảo, chúng thường nhảy qua hàng rào và rượt đuổi đàn cừu của người nông dân. Người nông dân bảo người hàng xóm rằng hãy trông nom đàn chó cẩn thận, nhưng xem ra những lời đó đã bị bỏ ngoài tai.

Một ngày nọ, đàn chó lại nhảy qua hàng rào, chúng đuổi cắn đàn cừu và làm nhiều con trong đàn bị thương nặng.

Lúc này, người nông dân không thể chịu đựng thêm nữa. Anh ta bèn lên phủ báo quan. Vị quan chăm chú lắng nghe đầu đuôi câu chuyện rồi nói:

- Ta có thể phạt người thợ săn và bắt anh ta xích hoặc nhốt đàn chó lại. Nhưng anh sẽ mất đi một người bạn và có thêm một kẻ thù. Anh muốn điều gì: Một người bạn hay một kẻ thù làm hàng xóm của mình?

Người nông dân trả lời rằng anh muốn có một người bạn hơn. Vị quan nghe vậy bèn phán:

- Được, vậy ta sẽ chỉ cho anh cách để vừa bảo vệ đàn cừu, vừa giữ được một người bạn.

Người nông dân bèn nghe theo lời chỉ dẫn của vị quan.


Về nhà, người nông dân liền làm theo những gì vị quan đã dạy. Anh ta bắt 3 con cừu tốt nhất của mình đem tặng cho 3 cậu con trai nhỏ của người hàng xóm. Đám trẻ rất vui, quấn quýt chơi với 3 con cừu. Để bảo vệ đồ chơi mới của lũ trẻ, người thợ săn đã làm một cái cũi để nhốt đàn chó. Từ đó trở đi, đàn chó không bao giờ quấy rầy đàn cừu của người nông dân nữa.

Cảm kích trước sự hào phóng của người nông dân với con của mình, người thợ săn thường mang chiến lợi phẩm anh ta săn được sang cho người nông dân. Người nông dân đáp lại bằng thực phẩm và phô-mai do mình làm ra. Chỉ trong một thời gian ngắn, 2 người hàng xóm đã trở thành bạn tốt của nhau. 

NHỮNG VẾT ĐINH

Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu : "Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.".
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.
Đến một ngày cậu, đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo : "Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào"..

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu :
" Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh để lại trên hàng rào. Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi Con hãy luôn nhớ, vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha...


Sưu tầm

Sunday, May 18, 2014

Làm sao giữ được hoà hợp trong mọi tình huống?

Catherine Ingram---
Cách đây vài năm, tôi và một người bạn thân tới một hiệu tạp hoá. Khi đang đi giữa những gian hàng, chúng tôi phát hiện một bà mẹ cùng cậu con trai nhỏ đi ngược chiều.
Người phụ nữ hầu như không biết sự có mặt  của chúng tôi bởi cậu con trai cứ định kéo đồ ra khỏi giá hàng bên dưới làm bà rất bực bội. Bà mẹ ngày càng trở nên bực bội hơn, quát con rồi giằng tay cậy bé.
Lúc này bạn tôi lên tiếng. Là một người tuyệt vời với ba đứa con, cũng là một người sáng lập ra một trường học cấp tiến, bạn tôi có lẽ chưa bao giờ đối xử với trẻ như vậy.
Tôi tưởng rằng bạn tôi sẽ cho bà mẹ này một bài giảng về kiểm soát bản thân và tác động của những hành vi kiểu như vậy đối với đứa bé.
Chuẩn bị đối đầu, tôi thấy tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Nhưng thật bất ngờ bạn tôi nói với bà mẹ: “Ồ! Cậu bé dễ thương quá! Cháu mấy tuổi rồi? Bà mẹ trả lời một cách cẩn trọng: “Nó ba tuổi”. Bạn tôi lại bảo rằng cậu bé trông có vẻ rất tò mò và kể chuyện về 3 đứa con của mình khi vào tiệm tạp hoá cũng kéo đồ ra khỏi giá và hứng thú với những gói, túi và màu sắc sặc sỡ. “Bé trông thật sáng sủa và thông minh”, bạn tôi nói. Bà mẹ, bây giờ đã bế bé trên tay, cười một cách dè dặt. Nhẹ nhàng gạt tóc qua một bên cho mắt khỏi bị che, bà nói: “Dạ, nó rất thông minh và tò mò nhưng đôi khi nó làm tôi mệt muốn chết. Bạn tôi đáp lại một cách thông cảm: “Bọn chúng như vậy thật; chúng nó tràn đầy năng lượng”.
Chúng tôi chia tay và nghe bà mẹ nói với con bằng giọng nói dịu dàng hơn về việc về nhà và nấu ăn cho bé. “Mẹ sẽ làm món marcaroni với pho mát mà con thích”, bà nói.
Nếu không bị cuốn vào việc chứng tỏ rằng mình đúng và ai đó cần phải bị trừng phạt vì cách cư xử của họ, bạn có thể giữ được hoà khí trong mọi tình huống. Bạn tôi biết rõ rằng, nếu trách móc bà mẹ trong tiệm tạp hoá thì có thể làm cho bà ta giận dữ và cơn giận đó có thể lại được trút lên đầu cậu bé. Mặc dù có lúc cần phải ra tay can thiệp nhưng thường thì sẽ có ích hơn nếu ta bày tỏ yêu thương và cảm thông đối với những người đang bị cơn giận cuốn đi, giúp người ta nhớ lại sự dịu dàng của bản thân. Hàng ngày, mỗi chúng ta đều có thể chia sẻ yêu thương, dù là nhỏ nhoi, với gia đình, bạn bè và người lạ. Để suối nguồn yêu thương tuôn chảy trong mình, đó cũng chính là phần thưởng cho bản thân chúng ta.

Trích từ cuốn sách Passionate Presence của tác giả Catherine Ingram.
Lê Đức Tân dịch
Website của tác giả: www.catherineingram.com/
Xem videos của Catherine Ingram tại:



Saturday, May 17, 2014

Mẹ chồng nàng dâu

Có một cặp vợ chồng mới cưới nhau và người vợ theo phong tục tập quán phải về nhà chồng. Chẳng may người chồng còn mẹ, và ngay từ đầu mẹ chồng nàng dâu đã đụng độ với nhau về việc chăm sóc gia đình nhà cửa. Trước khi cưới vợ, mọi việc ở nhà đều do mẹ chồng cai quản, nay nàng dâu mới về thay đổi mọi việc sắp xếp trong nhà làm mẹ chồng rất khó chịu. Dần dà sự đụng độ trở nên căng thẳng hơn và hai người không thể nhìn mặt nhau. Nàng dâu thì xem mẹ chồng như một phù thủy ác độc, còn mẹ chồng thì thấy nàng dâu là đứa hỗn láo không biết kính nể người lớn.
Từ sự không nhìn mặt đi tới thù ghét và nàng dâu quyết định tìm cách loại bà già chồng khó chịu này ra khỏi nhà.  Nàng tới gặp một vị lang y xin mua thuốc độc để bỏ vào thức ăn ám hại mẹ chồng.
Vị lang y không chịu bán mà hỏi lý do tại sao? Nàng dâu kể lể sự việc bị mẹ chồng ăn hiếp bắt nạt và không thể sống chung với bà nữa. Nghe xong câu chuyện, vị lang y đồng ý bán cho nàng thuốc độc nhưng ông nói: "Tôi đồng ý bán, nhưng nếu tôi đưa cho cô loại thuốc độc cực mạnh uống vào chết liền thì mọi người sẽ nhận ra ngay cô là người ám hại bà, và họ sẽ truy ra tôi là người đưa thuốc, như vậy thì cả hai sẽ bị bại lộ.  Do đó tôi chỉ đưa cho cô một loại thuốc độc nhẹ, uống nhiều lần cho nó ngấm từ từ, và bà ấy sẽ không bị chết liền".
Ông còn dặn dò thêm khi nàng lén bỏ thuốc độc hại mẹ chồng thì phải thay đổi thái độ, cư xử thật lễ phép, ngoan ngoãn với bà. Ông nói: "Cô nhớ mỉm cười khi bưng cơm cho bà, khen bà nấu ăn ngon, và hỏi bà có cần cô phụ giúp gì không?  Cô nhớ luôn khiêm cung và dễ thương với bà.  Làm như vậy thì sẽ không ai nghi ngờ là cô ám hại bà".
Nàng dâu đồng ý và hý hửng đem lọ thuốc độc về nhà. Ngay tối hôm đó, nàng bắt đầu bỏ thuốc độc vào thức ăn của mẹ chồng rồi lễ phép bưng lên cho bà.  Sau vài ngày được đối xử cung kính lễ phép, bà mẹ chồng bắt đầu suy nghĩ lại về nàng dâu, "coi bộ nó cũng không đến nỗi hỗn láo như mình tưởng". Vài ngày sau, bà nghĩ tiếp "có lẽ mình đã nghĩ oan về nó".  Và từ từ bà thay đổi thái độ, đối xử dễ dãi hơn và biết khen nàng làm cơm ngon và dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.  Bà còn biết nói đùa và kể vài ba chuyện tào lao với nàng dâu nữa.
Khi thái độ và cư xử của mẹ chồng thay đổi thì đương nhiên ảnh hưởng tới nàng dâu. Nàng cũng bắt đầu suy nghĩ lại về mẹ chồng, "coi bộ bà già chồng cũng không đến nỗi ác như mình tưởng. Kể ra bà ấy cũng dễ thương đó chứ".
Sự việc qua lại như vậy được một tháng thì hai người trở nên quý mến nhau như hai người bạn. Nàng dâu quên hẳn việc bỏ thuốc độc vào thức ăn của mẹ chồng.  Rồi một hôm, nàng bỗng nhớ lại và giật mình lo ngại vì ý thức mình đã bỏ khá nhiều thuốc độc vào mỗi bữa ăn của bà.
Thế rồi nàng hối hả tìm đến vị lang y và nói: "Trời ơi!  Tôi đã lầm lẫn.  Mẹ chồng của tôi thật ra là người dễ thương.  Đáng lẽ tôi không nên cho bà uống thuốc độc. Ông có cách nào giúp tôi không?  Ông có thuốc giải độc không?"
Vị lang y ngồi yên lắng nghe nàng bày tỏ xong, ông nói: "Rất tiếc tôi không thể giúp cô, vì tôi không có thuốc giải độc".
Nghe nói như vậy, nàng quá thất vọng, bật khóc và đòi tự sát.
"Tại sao cô lại muốn tự sát?", vị lang y hỏi.
Nàng đáp: "Bởi vì tôi đã bỏ thuốc độc ám hại một người quá tốt và dễ thương.  Tôi đã làm một việc ác độc nên tôi phải tự sát để chuộc tội".
Vị lang y ngồi yên lặng chốc lát rồi phá lên cười.
Nàng ngạc nhiên hỏi: "Làm sao ông có thể cười trước một sự việc đau lòng như vậy?"
"Tôi cười vì sự thật không có gì phải lo ngại", vị lang y nói, "không có thuốc giải độc bởi vì tôi chưa từng đưa cho cô thuốc độc.  Gói thuốc mà tôi đưa cho cô lúc trước chỉ là một loại thuốc bổ tầm thường".
Nàng dâu vỡ lẽ ra là vị lang y đã khéo dùng phương tiện chữa cho cô và mẹ chồng khỏi bệnh "thù ghét nhau". Nàng cảm động cúi đầu cám ơn ra về, lòng nhẹ nhõm.
Căn bệnh thù thét giữa mẹ chồng nàng dâu hầu như xảy ra thường xuyên, nhất là ở Á Đông, khi nàng dâu phải về chung sống với gia đình chồng.  Trên phương diện tâm lý, đó là chuyện bình thường, bởi vì cả hai người đàn bà đều tranh nhau một người đàn ông nên xem nhau như thù địch và từ đó có những ý nghĩ xấu về nhau.  Do nghĩ xấu về nhau nên không ưa nhau. Do không ưa nhau nên đưa đến hành động, cử chỉ không hòa ái. Do cư xử bất hòa, khiếm nhã nên càng ghét nhau và củng cố thành kiến xấu ban đầu về nhau, và cứ thế sự ghét nhau càng leo thang.  Đây là tiến trình "Ý, Tình, Thân"(1), tức là ý nghĩ đưa đến tình cảm, tình cảm dẫn đến hành động.
Nếu vị lang y bảo nàng dâu đừng nghĩ xấu hay đừng ghét mẹ chồng nữa thì chắc chắn là cô không nghe.  Nay ông ta khéo léo dụ cô nàng thay đổi thái độ cư xử với mẹ chồng. Đó tức là cô sửa hành động (Thân), nhờ cô tu sửa Thân, nên mẹ chồng đổi thái độ. Nhờ cả hai đổi thái độ, thì Ý được thay đổi, tức là không nghĩ xấu về nhau nữa. Nhờ Ý thay đổi nên Tình cũng thay đổi, tức là chuyển thù thành bạn.

Thích Trí Siêu

http://www.daophatngaynay.com/vn/Tap-chi-Dao-Phat-Ngay-Nay/Bai-viet-chon-loc/8223-Me-chong-nang-dau.html

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More