'Nếu bạn có thể học lái xe được thì bạn cũng có thể học để hạnh phúc được,' Matthieu Ricard, người được các nhà khoa học cho là hạnh phúc nhất trên trái đất.
Tình yêu không phải là đối nghịch của thù hận. Tình yêu là cái toàn thể, và do vậy, nó không có cái đối nghịch!
‘Cuộc sống không chấp nhận đòi hỏi của bất kỳ ai về nó và cứ tiếp tục trôi đi mỗi khoảnh khắc’ Osho, Ngón tay Chỉ trăng
Showing posts with label Giận dữ. Show all posts
Showing posts with label Giận dữ. Show all posts
Monday, May 26, 2014
Monday, May 19, 2014
NHỮNG VẾT ĐINH
Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu
một túi đinh rồi nói với cậu : "Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy
chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.".
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.
Đến một ngày cậu, đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo : "Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào"..
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.
Đến một ngày cậu, đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo : "Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào"..
Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu :
" Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh để lại trên hàng rào. Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi Con hãy luôn nhớ, vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha...
Sưu tầm
Sunday, May 18, 2014
Một giây nóng nảy, đánh chết người tình của mẹ
TP - Có ngủ mơ thấy ác mộng, anh trai làng Nguyễn Văn Kiên
(SN 1991) cũng chưa từng nghĩ sẽ gây gổ với một ai. Nhưng trong một lần nóng
giận, cậu đã cướp đi sinh mạng một người.
Gặp Kiên ở trại giam Thanh Xuân. Nhìn Kiên chẳng có vẻ gì
ngang ngạnh hay lạnh lùng của kẻ thủ ác. Kiên có nét chân chất của trai làng
lam lũ. Cậu có khuôn mặt vuông vức, dáng người dong dỏng, nước da sạm nắng,
giọng nói đặc tiếng quê vùng Thanh Oai, Hà Nội…
“Lúc ấy em bực quá. Em cầm cái thước cũng chỉ định vụt vào
bả vai ông ấy để dọa đuổi ông ấy về. Ai ngờ đánh trúng thái dương, ông ấy ngã
vật ra đất”
Bằng chất giọng rủ rỉ, có phần e dè, Kiên kể về gia cảnh của
mình. Bố mất sớm, nhà còn lại ba mẹ con và bà nội đã ngoài 80 tuổi. Kinh tế gia
đình trông cậy vào tiền công đi làm phụ hồ của Kiên và những đồng ít ỏi thu
được từ ba sào rau màu của mẹ.
Chia sẻ với cảnh khó khăn nhà cậu, nhiều người đã giúp đỡ,
trong đó có ông Huấn, người bạn của bố. Ông ấy đã vợ con đề huề, nhưng lại nảy
sinh tình cảm với mẹ Kiên. Lâu dần, hai người thường xuyên qua lại.
Điều này làm Kiên cảm thấy xấu hổ và tỏ thái độ phản đối mối
quan hệ tình cảm này. Tuy nhiên, bi kịch chỉ xảy ra tối 14/11/2011.
Kiên nhớ lại, khoảng 21 giờ tối hôm ấy, ông Huấn đến nhà gặp
mẹ cậu. Giữa hai người có xích mích, ông Huấn kéo tay mẹ Kiên ra đầu ngõ đòi
nói chuyện riêng, nhưng mẹ Kiên từ chối. Bực tức, ông Huấn lớn tiếng quát nạt,
dùng sức mạnh thay cho lời nói. Chứng kiến cảnh đó, Kiên cầm chiếc thước gỗ to
dài dùng trong xây dựng, chạy ra sân bênh mẹ và lời qua tiếng lại đuổi ông Huấn
về.
…Đùng cái, quanh nhà Kiên ầm ĩ tiếng nói, tiếng chân giục
giã đưa người đi cấp cứu. Lảng ánh mắt vào phía trong tường, Kiên nói: “Em vụt
có một cái, rồi thấy ông ấy ngất, em liền hô hoán mọi người đưa ông ấy đi bệnh
viện Thanh Oai, sau chuyển về Việt Đức. 3h chiều hôm sau thì ông ấy mất, em ra
xã đầu thú…”.
Bình tĩnh hơn…
Đã hơn hai năm kể từ cái tối định mệnh ấy, Kiên vẫn sốc. Nằm
trong trại, thi thoảng cậu lại ám ảnh với hình ảnh nạn nhân ngã vật xuống đất
và cảm giác lúc ôm ông ấy chở đến bệnh viện cấp cứu. “Em vẫn không thể tin là
mình đã cướp sinh mạng của một người khác”. Ngày trước đi học chẳng bao giờ bị
cô giáo nhắc nhở vì hạnh kiểm yếu kém. Kiên bảo, “con trai hay nghịch ngợm,
đánh nhau, nhưng em thì không. Trong nhà, cũng không ai nóng tính, bố em trước
sống hiền lắm”.
Kiên chua xót: “Nhiều lúc em cũng thấy sợ giây phút nóng
giận, mất kiềm chế của bản thân. Một chút nóng giận, thiếu kiềm chế, em đã mất
13 năm của tuổi trẻ. Bình tĩnh giải quyết, đâu đến nỗi…”. Hối hận tội lỗi của
mình, anh trai làng ham làm, mong miếng ăn đủ đầy như Kiên lại dằn vặt khi nghĩ
về gia đình. “Em gái còn nhỏ, bà nội đã hơn 80, giờ mọi việc đặt hết lên vai
mẹ. Cả nhà trông chờ vào ba sào ruộng rau màu. Nhà đã khó khăn giờ lại gặp thế
này”.
Trong trại Thanh Xuân, Kiên được phân về đội khâu bóng. Được
sự quan tâm của cán bộ quản giáo và công việc khâu bóng, cậu đã bình tâm hơn và
học được sự nhẫn nại, kiềm chế. “Qua thời gian cải tạo, em đã mềm tính đi hơn,
không còn bồng bột, nóng nảy như ngày trước nữa”.
Định hỏi Kiên, rằng đã nghĩ ngày ra tù làm gì chưa, nhưng tự
thấy đích đó còn xa khi nghe cách cậu tính thời gian thụ án. “13 năm dài lắm.
Một ngày trôi qua là thời gian thụ án của em bớt đi một ngày. Ngày nào cũng có
người hết án, em cũng suy nghĩ nhiều. Đôi mắt có hàng mi dài như con gái vẫn
nhìn xuống mặt bàn bằng kính như soi bóng mình, Kiên trấn an bản thân: “Giờ lo
cải tạo đã, cuốc mãi cũng nên bờ, đi lâu cũng đến ngày về”.
Một lúc thiếu kiềm chế, Kiên đã đặt 13 năm tuổi trẻ vào sau
song sắt nhà giam. Một cái giá thật đắt để cậu sửa mình và chuộc lại lỗi lầm.



+dep+re.jpg)





