'Nếu bạn có thể học lái xe được thì bạn cũng có thể học để hạnh phúc được,' Matthieu Ricard, người được các nhà khoa học cho là hạnh phúc nhất trên trái đất.
Tình yêu không phải là đối nghịch của thù hận. Tình yêu là cái toàn thể, và do vậy, nó không có cái đối nghịch!
‘Cuộc sống không chấp nhận đòi hỏi của bất kỳ ai về nó và cứ tiếp tục trôi đi mỗi khoảnh khắc’ Osho, Ngón tay Chỉ trăng
Showing posts with label Thích Trí Siêu. Show all posts
Showing posts with label Thích Trí Siêu. Show all posts
Tuesday, May 20, 2014
Đổi đài trong tâm
Trong báo Reader Digest có kể
một chuyện thưa kiện khá lạ đời. Một ông nọ xem tivi, chương trình Fear
Factor sợ quá rồi bị ám ảnh, ông ta đệ đơn kiện chương trình này phải bồi
thường. Nhưng quan tòa bác đơn và nói ngày nay người ta chế ra cái đồ bấm đổi
đài (remote control) để làm gì? Nếu ông xem thấy sợ thì phải biết đổi đài. Ông
không đổi đài là lỗi tại ông chứ không phải tại đài truyền hình.
Trong tâm con người cũng có
nhiều đài, nhiều băng tần như tivi, radio. Có những đài mang tên buồn, vui, ưa,
ghét, giận, hờn, lo, sợ, v.v... Đài mang tên buồn thì hay chiếu những
chuyện buồn đủ loại từ nhiều năm cũ. Đài mang tên vui thì chuyên phát những
chuyện vui quá khứ. Đài mang tên ưa thì hay chiếu những thứ mà ta ưa thích,
thèm muốn. Đài mang tên ghét thì hay chiếu những thứ khiến cho ta phát ghét,
v.v...
Hàng ngày khi tiếp xúc với
cảnh vật bên ngoài, gặp cái gì đáng yêu thì về nhà hình ảnh đó cứ hiện lên hoài
trong tâm, đây là chúng ta đang xem đài "vui"; thấy cái gì đáng ghét
thì hình ảnh đó cũng hiện lên hoài và chúng ta bị dính vào đó rồi buồn bực
không nguôi, đây là tâm đang chiếu đài "buồn" cho ta xem. Nếu buồn
quá thì phải biết đổi đài, tức là khởi tâm suy nghĩ, nhớ lại chuyện vui nào
khác. Nếu vui quá mà ngủ không được thì ta cũng có thể đổi đài, nghĩ đến cái gì
đó cho tâm bình lại để bớt kích thích. Sự đổi đài này trong đạo Phật gọi là
thay chốt.
Khi tâm tham, sân, si thì nó
phát ra những ý nghĩ, hình ảnh tham, sân, si làm mình phiền não. Nhưng ta không
biết là mình có thể đổi đài nên cứ nằm yên hoặc ngồi ì ra đó chịu trận. Khi
tham thì radio hay tivi tham phát ra các ý tưởng tham lẩn vẩn trong đầu xúi
giục ta tìm cách thỏa mãn lòng tham. Khi sân thì đài radio, tivi trong tâm cứ
phát ra những ý tưởng sân xúi giục ta phải giận hờn, la hét, chửi bới, đánh đập
người làm trái ý ta.
Con người có khả năng suy
nghĩ, vậy hãy dùng khả năng này mà đổi đài trong tâm để thoát khổ. Nói thì có
vẻ dễ nhưng muốn sử dụng được khả năng đổi đài trong tâm không phải là dễ. Đó
là lý do tại sao cần phải tu tập thiền quán, vì thiền quán giúp chúng ta có
chánh niệm, tỉnh giác, có định lực và từ đó mới có thể đổi đài trong tâm dễ
dàng.
Thích Trí Siêu, Dòng Đời Vô Tân, NXB Phương Đông, 2010
Saturday, May 17, 2014
Mẹ chồng nàng dâu
Có một cặp vợ chồng mới cưới nhau và người vợ theo phong tục
tập quán phải về nhà chồng. Chẳng may người chồng còn mẹ, và ngay từ đầu mẹ
chồng nàng dâu đã đụng độ với nhau về việc chăm sóc gia đình nhà cửa. Trước khi
cưới vợ, mọi việc ở nhà đều do mẹ chồng cai quản, nay nàng dâu mới về thay đổi
mọi việc sắp xếp trong nhà làm mẹ chồng rất khó chịu. Dần dà sự đụng độ trở nên
căng thẳng hơn và hai người không thể nhìn mặt nhau. Nàng dâu thì xem mẹ chồng
như một phù thủy ác độc, còn mẹ chồng thì thấy nàng dâu là đứa hỗn láo không
biết kính nể người lớn.
Từ sự không nhìn mặt đi tới thù ghét và nàng dâu quyết định
tìm cách loại bà già chồng khó chịu này ra khỏi nhà. Nàng tới gặp một vị
lang y xin mua thuốc độc để bỏ vào thức ăn ám hại mẹ chồng.
Vị lang y không chịu bán mà hỏi lý do tại sao? Nàng dâu kể
lể sự việc bị mẹ chồng ăn hiếp bắt nạt và không thể sống chung với bà nữa. Nghe
xong câu chuyện, vị lang y đồng ý bán cho nàng thuốc độc nhưng ông nói:
"Tôi đồng ý bán, nhưng nếu tôi đưa cho cô loại thuốc độc cực mạnh uống vào
chết liền thì mọi người sẽ nhận ra ngay cô là người ám hại bà, và họ sẽ truy ra
tôi là người đưa thuốc, như vậy thì cả hai sẽ bị bại lộ. Do đó tôi chỉ
đưa cho cô một loại thuốc độc nhẹ, uống nhiều lần cho nó ngấm từ từ, và bà ấy
sẽ không bị chết liền".
Ông còn dặn dò thêm khi nàng lén bỏ thuốc độc hại mẹ chồng
thì phải thay đổi thái độ, cư xử thật lễ phép, ngoan ngoãn với bà. Ông nói:
"Cô nhớ mỉm cười khi bưng cơm cho bà, khen bà nấu ăn ngon, và hỏi bà có
cần cô phụ giúp gì không? Cô nhớ luôn khiêm cung và dễ thương với
bà. Làm như vậy thì sẽ không ai nghi ngờ là cô ám hại bà".
Nàng dâu đồng ý và hý hửng đem lọ thuốc độc về nhà. Ngay tối
hôm đó, nàng bắt đầu bỏ thuốc độc vào thức ăn của mẹ chồng rồi lễ phép bưng lên
cho bà. Sau vài ngày được đối xử cung kính lễ phép, bà mẹ chồng bắt đầu
suy nghĩ lại về nàng dâu, "coi bộ nó cũng không đến nỗi hỗn láo như mình
tưởng". Vài ngày sau, bà nghĩ tiếp "có lẽ mình đã nghĩ oan về
nó". Và từ từ bà thay đổi thái độ, đối xử dễ dãi hơn và biết khen
nàng làm cơm ngon và dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Bà còn biết nói đùa và kể
vài ba chuyện tào lao với nàng dâu nữa.
Khi thái độ và cư xử của mẹ chồng thay đổi thì đương nhiên
ảnh hưởng tới nàng dâu. Nàng cũng bắt đầu suy nghĩ lại về mẹ chồng, "coi
bộ bà già chồng cũng không đến nỗi ác như mình tưởng. Kể ra bà ấy cũng dễ
thương đó chứ".
Sự việc qua lại như vậy được một
tháng thì hai người trở nên quý mến nhau như hai người bạn. Nàng dâu quên hẳn
việc bỏ thuốc độc vào thức ăn của mẹ chồng. Rồi một hôm, nàng bỗng nhớ
lại và giật mình lo ngại vì ý thức mình đã bỏ khá nhiều thuốc độc vào mỗi bữa
ăn của bà.
Thế rồi nàng hối hả tìm đến vị lang y và nói: "Trời
ơi! Tôi đã lầm lẫn. Mẹ chồng của tôi thật ra là người dễ
thương. Đáng lẽ tôi không nên cho bà uống thuốc độc. Ông có cách nào giúp
tôi không? Ông có thuốc giải độc không?"
Vị lang y ngồi yên lắng nghe nàng bày tỏ xong, ông nói:
"Rất tiếc tôi không thể giúp cô, vì tôi không có thuốc giải độc".
Nghe nói như vậy, nàng quá thất vọng, bật khóc và đòi tự sát.
"Tại sao cô lại muốn tự sát?", vị lang y hỏi.
Nàng đáp: "Bởi vì tôi đã bỏ thuốc độc ám hại một người
quá tốt và dễ thương. Tôi đã làm một việc ác độc nên tôi phải tự sát để
chuộc tội".
Vị lang y ngồi yên lặng chốc lát rồi phá lên cười.
Nàng ngạc nhiên hỏi: "Làm sao ông có thể cười trước một
sự việc đau lòng như vậy?"
"Tôi cười vì sự thật không có gì phải lo ngại", vị
lang y nói, "không có thuốc giải độc bởi vì tôi chưa từng đưa cho cô thuốc
độc. Gói thuốc mà tôi đưa cho cô lúc trước chỉ là một loại thuốc bổ tầm
thường".
Nàng dâu vỡ lẽ ra là vị lang y đã khéo dùng phương tiện chữa
cho cô và mẹ chồng khỏi bệnh "thù ghét nhau". Nàng cảm động cúi đầu cám
ơn ra về, lòng nhẹ nhõm.
Căn bệnh thù thét giữa mẹ chồng nàng dâu hầu như xảy ra
thường xuyên, nhất là ở Á Đông, khi nàng dâu phải về chung sống với gia đình
chồng. Trên phương diện tâm lý, đó là chuyện bình thường, bởi vì cả hai
người đàn bà đều tranh nhau một người đàn ông nên xem nhau như thù địch và từ
đó có những ý nghĩ xấu về nhau. Do nghĩ xấu về nhau nên không ưa nhau. Do
không ưa nhau nên đưa đến hành động, cử chỉ không hòa ái. Do cư xử bất hòa,
khiếm nhã nên càng ghét nhau và củng cố thành kiến xấu ban đầu về nhau, và cứ
thế sự ghét nhau càng leo thang. Đây là tiến trình "Ý, Tình,
Thân"(1), tức là ý nghĩ đưa đến tình cảm, tình cảm dẫn đến hành động.
Nếu vị lang y bảo nàng dâu đừng nghĩ xấu hay đừng ghét mẹ
chồng nữa thì chắc chắn là cô không nghe. Nay ông ta khéo léo dụ cô nàng
thay đổi thái độ cư xử với mẹ chồng. Đó tức là cô sửa hành động (Thân), nhờ cô
tu sửa Thân, nên mẹ chồng đổi thái độ. Nhờ cả hai đổi thái độ, thì Ý được thay
đổi, tức là không nghĩ xấu về nhau nữa. Nhờ Ý thay đổi nên Tình cũng thay đổi,
tức là chuyển thù thành bạn.
Thích Trí Siêu
http://www.daophatngaynay.com/vn/Tap-chi-Dao-Phat-Ngay-Nay/Bai-viet-chon-loc/8223-Me-chong-nang-dau.html



+dep+re.jpg)




