'Nếu bạn có thể học lái xe được thì bạn cũng có thể học để hạnh phúc được,' Matthieu Ricard, người được các nhà khoa học cho là hạnh phúc nhất trên trái đất.

‘Mọi thứ đều thuộc về chính chúng, chẳng thuộc về ai cả,’ Osho, Ngón tay Chỉ trăng

Tình yêu không phải là đối nghịch của thù hận. Tình yêu là cái toàn thể, và do vậy, nó không có cái đối nghịch!

‘Cuộc sống không chấp nhận đòi hỏi của bất kỳ ai về nó và cứ tiếp tục trôi đi mỗi khoảnh khắc’ Osho, Ngón tay Chỉ trăng

'Bản chất của bạn là hạnh phúc. Ham muốn điều đó chẳng có gì là sai. Sai lầm là ở chỗ đi tìm hạnh phúc ở bên ngoài trong khi nó ở bên trong,' Ramana Maharshi — 'Happiness is your nature. It is not wrong to desire it. What is wrong is seeking it outside when it is inside.' Ramana Maharshi —

'Không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh trong tâm hồn! —

Showing posts with label Bạt Tuỵ. Show all posts
Showing posts with label Bạt Tuỵ. Show all posts

Saturday, May 17, 2014

Chẳng có gì để lựa chọn

Cuộc sống không phải là câu hỏi cái này hay cái kia. Chẳng có gì để lựa chọn cả. Tất cả đi liền với nhau. Lựa chọn của bạn chẳng thay đổi được gì cả. Lựa chọn là mê lầm. Cái mà bạn chọn là một phần, cái bạn không chọn là một phần khác của thực tại. Cái phần bạn không chọn vẫn cứ ở đó, chờ đợi được chấp nhận. Nó không đi đâu cả. Nó chẳng thể biến đi đâu cả. Nếu bạn quá yêu cuộc sống và không muốn chấp nhận cái chết, cái chết vẫn cứ ở đó, quanh quẩn như một cái bóng. Trong thiền người ta thấy cả hai, hai là một, đi liền với nhau.
Thấy cả hai, không lựa chọn, không thành kiến, bạn vượt lên trên chúng. Thấy cả hai, bạn không còn ràng buộc mình với cuộc sống, cũng không ràng buộc với cái chết. Khi không còn trói buộc mình, bạn tự do, bạn được giải phóng. Gắn mình (identification) với cái này, cái kia chính là tự giam hãm mình. Hãy hiểu rõ, bởi vì đây là gốc rễ của mọi đau khổ, nô lệ. Gắn mình (identification) – đây là một từ quan trọng. Nghĩa là bạn gắn mình với một bộ phận. Bạn đồng hóa mình với một phần của cuộc sống, một phần nhưng bạn lại cho rằng đó là tất cả, là toàn thể. Khi bạn bắt đầu cho rằng một phần là tổng thể thì nảy sinh sự thiên vị. Khi bạn cho rằng một phần là tổng thể thì bạn không còn nhìn thấy tổng thể nữa. Bây giờ bạn rơi vào mâu thuẫn với thực tại.
Và bạn không thể thắng được thực tại, hãy nhớ điều đó. Bạn không thể thắng được thực tại. Điều đó là không thể. Nó không xảy ra, không thể. Bạn chỉ có thể chiến thắng cùng với thực tại, không thể chiến thắng thực tại. Điều đó giải thích tại sao tất cả các bậc thầy đều nhấn mạnh sự buông bỏ. Buông bỏ có nghĩa là về với thực tại. Khi đó chiến thắng là chắc chắn. Bởi vì thực tại sẽ chiến thắng. Thực tại luôn thắng. Nếu bạn theo nó thì bạn sẽ thắng, nếu bạn chống nó thì bạn sẽ thua. Và tất cả chúng ta đều là những kẻ thua cuộc vì chúng ta luôn cố chống lại thực tại. Chúng ta chọn lấy một phần và bảo rằng đó là toàn thể.
Chúng ta cho rằng chúng ta là thân thể này và như vậy tự tạo ra rắc rối cho bản thân mình. Chúng ta cho rằng chúng ta là cái tâm này, lại một rắc rối khác. Gắn mình với, cho mình là cái này, cái kia tức là tạo ra rắc rối cho bản thân.

 Khi không còn gắn mình với, cho mình là cái này, cái kia nữa thì bạn trở thành nhân chứng, không còn nói rằng tôi là thế này, tôi là thế kia. Bạn chỉ đơn thuần là nhân chứng. Bạn thấy cuộc sống trôi qua, bạn thấy cái chết trôi qua, bạn thấy tình dục, bực bội, niềm vui, thành công, thất bại trôi qua. Bạn là người chứng kiến, không vướng mắc vào cái gì cả

  
Bạt Tuỵ (Bassui)

http://www.satrakshita.com/zen_master_bassui.htm

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More